Đưa bàn tay trở
lại với bàn tay
Tôi đưa tôi qua
cuộc đời
Cuộc đời như một
khung cửa
Phía nào là
trong, phía nào là ngoài?
Tôi bơ vơ như một
cánh bụi nhỏ
Với trăm năm làm
một gã thơ ngây
Khi có nghĩa thế
gian này là thế
Tôi đi đến những
dòng sông mà học hỏi sự thủy chung
TÌm những vì sao
mà đoán biết diệu kỳ
Rồi biết rơi những
giọt nước mắt không ngăn cách hạnh phúc với buồn đau
Dù kỳ lạ thay những
ảo tưởng mơ hồ
Vì tất cả không
như nhau, tôi sẽ đến
Dù cay nghiệt, tầm
thường, đêm, bão rớt
Tất cả đều như
nhau khi mọi sự trong tôi
Khi nhận cho những
được mất riêng tư
Không ai biết cười
say hay đau khổ
Ai ngày xưa và
hôm nay ấu trĩ
Tôi đứng bên đời
kể lể tương tư
Có đi đến những
ga sang miền đất tổ
Đến miền cao, về
thung lũng cũng nghe toàn là đất
Đất nơi đây –
con đường đến nhà tôi
Cũng ra đi
Ôi mãi mãi!
Tôi đứng tìm
quanh và tất cả trong tôi
Và tôi thấy cả đất
cũng đưa tôi về đó
TMP
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét