Qua những lần trở về nghe hư vô
Dĩ vãng là một giấc mơ mang đầy trong thời gian đánh
mất
Bao nhiêu lần bao nhiêu
Ý niệm về thời gian chẳng bao giờ đi cùng với tư tưởng
Như nhốt chặt tình yêu trong cung cấm
Rồi thở than đời không có tình yêu
Một nụ cười buồn choàng qua tháng năm
Khung cửa mở qua trong kính vỡ
Bầu trời cũng biết nói
Và trăng sao rơi trong dòng lệ thầm
Tôi cùng tôi ngàn lần tôi hôm nay
Cùng tôi của ngàn xưa đã khóc ngang tủi mừng
Những chiếc lá cây những cầu ánh sáng
Những lối sương mù gác xép nâng đưa
Tình thương lẻ đưa trên ghế nguyện nhà thờ
Nụ hôn của đầu gối lướt mòn lời kinh
Người vẫn còn bao la tình tự mây gió
Tôi vẫn còn nhìn qua truyền thuyết của lời tình
Căn nhà ngã rẽ vũ trụ
Con ngõ hẹp lênh tênh của tình yêu
Mưa buổi chiều
Tình người liêu xiêu
Quán ngã bên hè.
TMP
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét