Mỗi đêm trước khi ngủ tôi mong ước tôi
sẽ không bao giờ thức dậy. Mỗi sáng sớm tỉnh giấc tôi mong đây chỉ là giấc mơ
thôi.
Nụ cười tôi đang ở mùa xuân nhưng sao
lòng tôi ở cuối mùa thu rồi.
Nụ cười sẽ giữ lại trên môi. Nó sẽ khép
đi những giọt lệ rơi vụng về, những giọt lệ ở trên cao cuối cùng cũng rơi hẫng
xuống đáy sâu hy vọng. Nụ cười sẽ trường cửu, một loài hoa của bốn mùa.Tôi chỉ
hết cười khi không còn đủ sức để nhoẻn một nụ cười mỉm, một nụ cười nhẹ thênh gần như
hơi thở cuối, nhưng người ta sẽ thấy trong mắt tôi đang khép đi vẫn là một hình
bóng nụ cười.
Người ơi, tôi là kẻ hành khất đi ăn
mày tình yêu nhưng sao người lại cho tôi hận thù.
Đem danh lợi đổi lấy tình yêu tôi chỉ
nhận được tình buồn.
Sau mỗi niềm vui nỗi buồn như càng
buồn hơn. Buồn chờ tôi ở căn nhà đơn độc nơi tôi về cởi chiếc áo kiêu hãnh máng
lên vách cô đơn.
Khuôn mặt em là một thế kỷ buồn trong
tôi. Ngày xa em, em nhìn tôi mỉm cười, nụ cười tươi mà tôi thấy còn buồn hơn
nước mắt.
Người ta nói tôi là một người ít khi
buồn vì nụ cười thơ thường nở trên môi. Nhưng ai có tin không, có loài hoa hạnh
phúc nở trên cây niềm đau, rể ăn sâu xuống nỗi buồn.
Những mùa mưa ốm lạnh đã đi qua tâm
hồn, nắng lên còn thấy những đám rêu tàn úa trên mái nhà tim tôi. Lại nhớ những
cơn mưa đầy cho rêu xanh lại.
Nửa đêm về sáng tôi nghe trong lồng
ngực tôi rưng rức nhịp thời gian xưa, mỗi hạnh phúc quá khứ là một cơn buốt
lạnh hiện tại thổi về trong căn phòng tôi ngủ.
Thời gian trôi qua, mất đi mà như bất
biến. Ngày đó em đi, đánh dấu một khoảnh khắc ngắn ngủi mà kéo dài hai năm. Tạm
biệt và như đã hứa, hai chúng ta sẽ cười, sẽ bình thản như những chiếc lá lìa cành
mà vẫn còn xanh. Dẫu màu xanh mà rất buồn.
Làm sao quên một người ta đang yêu
cũng như làm sao làm khô lại một con đường trong cơn mưa tầm tả.
Có những lúc nắng buồn thật lạ, cũng
như có khi có những ngày nóng thật lạnh , thời gian nổ bùng ngày oi bức em đi
tung toé những mảnh băng buồn trong tim tôi vì khuôn mặt lạnh lùng của em yêu.
Tôi trốn đêm tối cô đơn trong giấc ngủ
sớm rồi lại thấy cô đơn trong giấc mơ muộn đầu ngày.
Hút thuốc tôi mong thở nỗi buồn tan thành
mây khói. Uống rượu tôi mong dìm cô đơn trong giọt nước. Giọt rượu hay giọt nước
mắt? Duy có điều: khói tan, rượu hết tất cả vẫn còn đấy, người ơi!
Buồn, cô đơn, giấc ngủ, rượu, thuốc. Đó
là nhật ký buồn những ngày mất em…Tôi khóc được rồi và chấm hết một trang yêu.
TMP
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét