Trong một thoáng từ thăm thẳm
tầng xanh
Giòng thời gian mỉm cười với
người khách chờ trước cửa
Và dường như trước ngưỡng cửa hoa
đã mọc
Từ dạo tháng giệng
Mà em đã lo âu cho chiếc áo màu
sặc sỡ
Và người khách dường như đã lãng
quên
Tháng năm của một thời đã mất
Người gõ cửa từng tiếng buồn bình
thản
Dội đến tôi và tan biến trong tâm
hồn
Từng tiếng buồn bình thản
Định mệnh đã mở bày với tôi
Chiếc áo hoa trôi dần qua thân
thể
Màu thịt da bùng nổ
Như hình ảnh vọng về trong ký ức
tôi
Và nhịp buồn định mệnh
Đã đẩy tôi ra ngưỡng cửa xanh rì
Với người khách vừa đến
Để phập phồng với thời gian cơn
bão rơi
Rơi ngoài khung cửa
Khung cửa nhìn ra khuôn viên lỡ
hẹn lâu rồi
TMP
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét