Ở ngoài là bốn mùa thay đổi
Tôi ở trong này-ở tận trong tâm
hồn tôi
Để nghe lấy thanh âm của đoá hồng
thoáng mất
Có khác chi chim trời buổi sáng
Có khác chi những giấc mơ con
người
Và thời gian và bụi mờ
Bốn mùa thay đổi
Hình bóng qua khung cửa tôi cũng
đổi
Và tâm hồn tôi thay bao mùa
áo
Nhưng đã lâu-đã lâu
Em qua với ánh mắt rơi vụng
Với mái tóc với bàn chân nhún
nhẩy hội hè
Với bóng dáng những đường nét
thâm sâu
Qua khung cửa như biển sâu trào
sóng
Tôi đã nghĩ đến nỗi quí báu mong
manh
Tình yêu và giây phút cận kề hạnh
phúc
Nhưng trên nước mắt em vừa để lại
Tôi đang nghe giọng cười thuỷ
tinh
Của đứa bé vừa chạy qua hớn hở
Mỗi buổi sáng cửa phòng tôi vẫn
mở
Với bốn mùa thay đổi
Những mộng mơ con người
TMP
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét