Ở nơi đó thời gian cứ đùn lên
Chốn xa xăm chiều trở về lãng đãng
Bóng hoa cười như dần nghiêng lặng xuống
Tiếng đêm chợt thở dài hồi ức…
Rồi nhạc dâng trong ánh mắt mờ
Rồi rượu dâng trong men thơ rấm rức
Rồi tiếng kêu mê mãi trong hồn
Rồi gió gọi bước chân dài ngoái lại
Rồi buổi sáng như đợi chờ khắc khoải
Trên ngực trần thổn thức tình yêu
Rồi suối dâng vào biển cả ngập ngừng
Len lai láng,chợt mất tăm,khe khẽ…
Rồi giữa vùng hoa lá miên man
Rồi sương bay mơ hồ sương nhạt
Rồi trần gian thiên đàng bay nhảy
Trăng bơ phờ sao, nhấp nháy lã lơi
Rơi rạo rực-rồi ngậm ngùi hoan lạc
Rồi giây phút bỗng như dài hư ảo
Nơi chỗ trống bóng đêm trườn mình lại
Nơi chỗ trống trái tim vừa rướm lệ
Nàng tiên nhỏ đôi chân trần nhón nhẹ
Gót chân tròn nóng hổi mùa hè
Rồi ngày xưa xa xăm nào còn nhớ
Rồi nụ hôn nào tì dấu hồng hoang
Rồi xao xác trong khu vườn đá sỏi
Tảng rêu mềm còn tình tự thú rừng xanh
Đã vòng tay ôm qua thổn thức
Đã xiết tan mặt trời bé nhỏ
Trong ngôi nhà hồn nhiên gió cát
Tóc thả bay ngang vai mềm thung lũng
Triền trung du đứng gọi trong hồn chiều…
Cả ánh chiều chợt tắt trong im lặng
Vẫn còn nghe vang vọng nơi nào
Cả trời mây,hương hoa,suối ngọt
Đã tan biến trong khoảnh khắc phù vân
Còn lịm ngọt trong lá rụng thì thầm
Tiếng dòn dã buồn khô sao rạo rực
Dấu chân chạy quanh trốn giữa đất trời
Lần thứ nhất nước mắt rơi trong ngày cùng tận
Tiếng tình yêu
Tiếng ngày tháng triền miên
Rồi tất cả lặng im cho tiếng oà nức nở
Bên kia đời đứa bé ngây thơ
Bên kia đời lụa là đã bỏ quên
Bóng lưng nhỏ thon tròn thơm lừng mật
Cho giây phút chiều lên chiều ray rức
Vòng ngũ sắc mơ hồ trong thánh thót
Chiều chầm chậm quay về nơi đó
Đời buông xuống, đời xuống miên man…
TMP
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét