Tôi gửi cho Phong Lan nỗi buồn
này
Như lời hẹn hư vô
Phong Lan dịu dàng , Phong Lan
của tôi
Ngày tháng ấy gợn buồn lên tiếng
hát
Với em
Dưới ánh đèn màu
Năm tháng bâng quơ
Đêm dài hụt hẫng
Cuộc đời lên hương rồi trôi tuột
mõi mòn
Chiếc ly sứ trà
Con gấu nhồi bông
Mấy chiếc gối vương tóc hương
nồng
Phong Lan dịu dàng, Phong Lan của
tôi
Ngồi ở đó với thân hình nóng bỏng
Đôi mắt dài, vầng trán mê man
Tôi không hiểu sao mình đã nỡ
Cười lạnh lùng trước nước mắt
xanh xao
Phong Lan buồn, Phong Lan rồi xa
bóng
Ánh đèn mờ tôi khát gọi Phong Lan
Phong Lan dịu dàng, Phong Lan của
tôi
Thân xác của trăm ngàn loài ong
bướm
Nghiến ngấu như cuồng
Cào cấu mê điên
Mà tâm hồn còn xanh còn ngát
Rất trong lành hay khóc hay
thương
Ngày tôi đến cũng ngây cũng dại
Cũng yêu đương mềm yếu với ghen
tuông
Lòng nhỏ mọn rủa nguyền cùng nhục
mạ
Tôi mới hiểu chỉ khi mình đã mất
Phong Lan dịu dàng, Phong Lan của
tôi
Tôi gửi cho Phong Lan cuộc tình
này
Vì hẹp lòng không giữ được Phong
Lan
Mặc tôi khóc bây giờ em đã ngủ
Rất yên lành trong vĩnh cửu bao
la
Để tôi lại với cuộc đời nhỏ mọn
Với mặt người như chó sói ngây
thơ!
TMP
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét