Tôi đưa bàn tay
làm chiếc cầu
Cho con kiến
vàng lội giữa dòng mưa
Buổi sáng buổi
trưa
Tôi đưa đời vào
mộng
Buổi sáng của giọt
nước mắt đầu tiên
Của cái mầm trở
về cái quả của buổi chiều
Anh đứng bên kia
đường
Tất bật với tình
thương
Một kiếp hàng
rong và anh hân hoan với nỗi khổ
Chị cũng cực với
nỗi lòng
Trên con đường
dài vội vã
Một đồng xu và
chị bâng khuâng với mồ hôi
Một người cũng
bơ phờ
Chỉ bởi những buổi
sáng nhàn du
Bên cốc cà phê
Và rủa đời chèo
bẽo
Và tiếng đời dẻo
quẹt
Dưới tiếng quét
mùa thu
Mềm mệt dưới con
đường mới rửa
Và một người buổi
sáng của tình yêu
Sau khi đã điểm
tâm
Chợt nghe trái
tim đòi hương với gió
Có thể mỉm cười
với một người lỡ hẹn sáng nay
Rũ rượi qua đường
Có thể rủa nguyền
từ bộ đồ lấm lem
Người công nhân uống
dầu và ăn bụi
Vì cái bụng chưa
cơm
Vì cái khổ của
ngoài kia
Vài ba người lê
lết bên hè
Sáng nay…
Người vừa thức dậy
Đã nghe đời mình
thay đổi
Sau những đêm hận
đời bội bạc
Người vừa tan
nát
Sau những ngày
ca tụng tình thương
Người vừa tàn rũ
Một bông hoa nở
trên một người
Những bông hoa
làm bằng nước mắt
Ôi! Những giọt
nước mắt xót đau vì dịu dàng quá đỗi
Và tôi nghe
hương hoa của người thiếu nữ
Chợt rung mình
dưới hơi thoảng của kẻ chợ vào ra
Những khuôn mặt
nhớ nhung
Cười mếu với người
ta và mình
Những nụ cười
chưa trọn
Hay giọt nước mắt
chưa thành
Trộn trạo và xí
xóa
Chao đảo và lấn
đấn
Hạnh phúc vừa
qua
Tất cả mùi hôi đều
thơm tho vì sự sống
Ôi! Sáng nay có
một thoáng mơ hồ
Tan loãng cho
tôi ân tình buổi sáng
TMP
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét